淨空法師開示:釋迦牟尼佛在日常生活中的表演

 Âm thanh video
Video phát trực tiếp, không tạo file tạm trên máy chủ.
Nghe audio tiết kiệm dữ liệu
Âm thanh YouTube cho video đang mở, chất lượng Nghe 24kbps. Bấm Tải MP3 để chuyển đổi và lưu file trên máy chủ.
0%
Bấm Nghe 24kbps để nghe trực tiếp. Bấm Tải MP3 khi cần lưu nghe ngoại tuyến.
60 Views
Đại Nguyện Nguyện 18 trong 48 Đại Nguyện của Phật A Di Đà : Nếu con được thành Phật, mà chúng sanh trong mười phương dốc lòng tin tưởng, muốn sanh về cõi nước con chỉ trong mười niệm, nếu không được toại nguyện, thì con chẳng trụ ở Ngôi Chánh Giác, trừ kẻ phạm năm tội nghịch và gièm chê Chánh Pháp. Nam Mô Pháp Giới Tạng Thân A Di Đà Phật Lời Khuyên Tịnh Độ (Ấn Quang Đại Sư) “ Ấn Quang từ Tây qua Ðông, từ Bắc xuống Nam, qua lại hơn vạn dặm, gặp gỡ nhiều người. Trong số đó, lắm kẻ bình nhật tự vỗ ngực là bậc thông Tông, thông Giáo, coi Tịnh Ðộ như uế vật, chỉ sợ nó làm bẩn lây đến mình. Lúc lâm chung, đa số chân loạn tay cuống, kêu cha gào mẹ. Trong số ấy, có những người trì giới niệm Phật già giặn, chắc thật, dù Tín Nguyện chưa đến mức cùng cực, tướng lành chẳng hiện, nhưng đều an nhiên mạng chung. Vì sao như vậy? Là vì tâm thuỷ trong lặng, do phân biệt nên xao động, đục ngầu, sóng thức trào dâng. Do Phật hiệu nên tâm thuỷ ngưng lặng. Bởi thế, kẻ thượng trí chẳng bằng kẻ hạ ngu, biến quá khéo thành vụng về lớn vậy!”
Published
http://tw.myblog.yahoo.com/hwazantv/article?mid=5288

釋迦牟尼佛當年在世,我們凡夫看他跟凡夫沒兩樣,每天早起入定,出定之後講經教學。這都是做給學生看的,給學生做個榜樣,要讓學生像佛一樣永遠保持清淨平等覺。

僧團裡面生活習慣,晚上十點鐘休息,他休息是中夜。印度算時辰叫晝夜六時,白天它分三個時辰,叫初日分,日是太陽,初日分、中日分、後日分。一個時辰是四個小時,早晨從六點鐘到十點鐘是初日分,這是第一時,十點到兩點是中日分,第二時,兩點到下午六點是後日分;晚上從六點到十點是初夜分,晚上十點到兩點是中夜分,兩點到六點是後夜分,它這麼分的,所以晝夜六時。我們中國人用十二個時辰,用子丑寅卯,印度一個時辰是我們中國兩個時辰。現在我們用外國的,外國人分得細,一天分為二十四小時,所以我們叫小時。小從哪裡來的?它比中國小。可是中國時辰比印度小,印度一時是現在的四個小時。所以中夜睡眠,睡眠的時間是中夜,就是休息。他們睡眠都是打坐的,我們今天講不倒單。所以十點鐘休息,兩點鐘就起來了。起來幹什麼?起來還是打坐。但是這是修禪功、修禪定,只允許功夫好的,確實他沒有睡眠。初學的人睡眠就是這四個小時。凡聖在一起,和光同塵,釋迦牟尼佛也表演這個樣子給大家看。

講經教學,大概在早晨起來之後,我們相信應該是六、七點鐘,這個時候是教學,課完了之後大家出去托缽。出家人吃飯一定在日中之前,日中之後就不吃了。通常住的地方距離托缽的地方,托缽就是小市鎮,有人居住的地方,城市、鄉鎮、村莊,這是托缽去的地方。到得人家托缽,給多少就算多少。一缽飯不太可能是一家供養的,所以佛許可弟子們托缽托七家,七家不能超過,七家都托不到,不能到第八家,到第八家就貪心了,所以他有禮節的。一家夠了就不到第二家,不夠的時候再托一家。托缽完了,不是托了就吃飯,回去,回到道場,把這些飯會合在一起,再分而食之。平等!因為有的人托的飯菜好,有的人托的不好,回去之後大家平均分配。這個團體不小,一千二百五十五人,加上釋迦牟尼佛,一千二百五十六人,這個團體過這樣的生活。

所以得隨順忍,恆順眾生,隨喜功德。凡夫對這個有困難,為什麼?都有私心。在這種生活裡頭把你那個私心磨掉,讓你念念想團體而不想個人。沒有我,這個裡面生活是沒有我這個觀念。是個什麼觀念?這個團體是一體。不是一家,一家還有疏遠,各個身軀不同,要把這個錯誤觀念放棄,放下、捨掉,這個團體是一體。從這個一體一擴大,遍法界虛空界跟自己是一體。你看,完全落實在日常生活當中。

恭錄自淨土大經解演義  (第五五五集)  2011/8/23
Category
AMTB HongKong