TĐ:460-Quân tử lo đạo không lo nghèo
Danh sách phát https://www.youtube.com/playlist?list=PLtgPvPfGoKfrH7VywuhabTR6EbcPheheD
Chủ giảng: Lão Pháp Sư Tịnh Không
Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa
[Tinh Hoa Khai Thị 菁華開示 ] Trích đoạn:TĐĐK ~ tập, 235
Thời gian từ: 00h30:45:25 - 00h35:42:18
OneDrive-Download (Audio) (pháp âm)
Text (văn bản,tài liệu) Video (Phim)
https://sites.google.com/a/tinhdophapam.org/www-tinhdophapam-org
https://onedrive.live.com/?authkey=%21ACHk9Nt5tgeLY5k&id=1611C15B57B62EB0%21307&cid=1611C15B57B62EB0
https://onedrive.live.com/?authkey=%21ACHk9Nt5tgeLY5k&id=1611C15B57B62EB0%21306&cid=1611C15B57B62EB0
Nguồn Hoa Ngữ: http://www.amtb.tw
Bất luận ở trong hoàn cảnh nào, dù hoàn cảnh không tốt đến đâu, nếu trong tâm vẫn còn oán, vẫn còn hận, như vậy là sai, ta hoàn toàn là phàm phu.
Đến Nho giáo còn nói: “quân tử ưu đạo bất ưu bần”, không sợ bần tiện. Bần là không có của cải, tiện là không có địa vị. Điều này không quan trọng, đừng quan tâm, vấn đề là ta có đạo đức chăng. Nghĩa là nói, có thực hành ngũ luân chăng? Có thực hành ngũ thường chăng? Có thực hành lễ nghĩa liêm sỉ chăng? Có làm được hiếu để trung tín, nhân ái hòa bình chăng? Nếu như làm được tất cả những điều này, coi như đã thành tựu, ta là thánh hiền quân tử. Tuy không có địa vị, không có của cải, quý vị xem Nhan Hồi chính là điển hình, ông không có âu lo, từ sáng đến tối luôn an vui. Khổng tử có rất nhiều học trò, ông thường khen ngợi Nhan Hồi, đây là một tấm gương tốt của quân tử, mô phạm tốt, đọc sách hiểu rõ lý lẽ. Chúng ta muốn hỏi, chúng ta lãnh hội và quan sát tường tận, cuộc đời của Nhan Hồi có hạnh phúc chăng? Hạnh phúc, vì sao nói hạnh phúc? Vì ông rất an vui! Cuộc sống an vui chính là cuộc sống hạnh phúc, không có khi nào ông mặt nhăn mày nhó, hay có điều gì oán hận. Không có, xưa nay chưa từng có. Hỏi điều gì ông ta cũng hiểu hết, ông ta có trí tuệ, có đức hạnh.
Giàu nghèo hay phú quý trong Phật pháp nói, đó là mãn nghiệp của con người. Phật pháp nói về nhân quả, trong đời quá khứ không tu tài bố thí, đời này điều kiện vật chất rất thiếu thốn. Nhan Hồi không gặp được Phật pháp, lúc đó Phật pháp chưa truyền đến Trung quốc. Nếu ông có nhân duyên học Phật, Phật dạy ông tu tài bố thí sẽ được giàu có, cuộc sống vật chất không còn là vấn đề, có thể sống thật tốt.
Chúng ta may mắn hơn ông ta, khi tôi còn trẻ, cuộc sống cũng giống như Nhan Hồi vậy, nhưng gặp được Phật pháp, thầy dạy tôi tu tài bố thí. Tôi nói đến việc ăn uống của tôi cũng đã trở thành vấn đề, làm gì có tiền để bố thí? Thầy rất nghiêm túc hỏi tôi, một hào có chăng? Tôi nói có, một hào thì được. Một đồng được chăng? Một đồng có thể miễn cưỡng, vậy con hãy bố thí từ một hào, một đồng đó, tôi thực hành đúng lời thầy dạy. Tôi thực hành được ba năm, quý vị thấy thời gian không dài, mới 1000 ngày hiệu quả đã xuất hiện, thu nhập nhiều hơn. Sau khi hiệu quả xuất hiện, chúng tôi càng bố thí càng nhiều, tuyệt đối không lưu lại cho riêng mình, nhưng càng thí càng nhiều. Tôi đem phương pháp này dạy lại cho rất nhiều người, họ thực hành theo phương pháp này, quả nhiên không tệ, càng thí càng nhiều.
Danh sách phát https://www.youtube.com/playlist?list=PLtgPvPfGoKfrH7VywuhabTR6EbcPheheD
Chủ giảng: Lão Pháp Sư Tịnh Không
Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa
[Tinh Hoa Khai Thị 菁華開示 ] Trích đoạn:TĐĐK ~ tập, 235
Thời gian từ: 00h30:45:25 - 00h35:42:18
OneDrive-Download (Audio) (pháp âm)
Text (văn bản,tài liệu) Video (Phim)
https://sites.google.com/a/tinhdophapam.org/www-tinhdophapam-org
https://onedrive.live.com/?authkey=%21ACHk9Nt5tgeLY5k&id=1611C15B57B62EB0%21307&cid=1611C15B57B62EB0
https://onedrive.live.com/?authkey=%21ACHk9Nt5tgeLY5k&id=1611C15B57B62EB0%21306&cid=1611C15B57B62EB0
Nguồn Hoa Ngữ: http://www.amtb.tw
Bất luận ở trong hoàn cảnh nào, dù hoàn cảnh không tốt đến đâu, nếu trong tâm vẫn còn oán, vẫn còn hận, như vậy là sai, ta hoàn toàn là phàm phu.
Đến Nho giáo còn nói: “quân tử ưu đạo bất ưu bần”, không sợ bần tiện. Bần là không có của cải, tiện là không có địa vị. Điều này không quan trọng, đừng quan tâm, vấn đề là ta có đạo đức chăng. Nghĩa là nói, có thực hành ngũ luân chăng? Có thực hành ngũ thường chăng? Có thực hành lễ nghĩa liêm sỉ chăng? Có làm được hiếu để trung tín, nhân ái hòa bình chăng? Nếu như làm được tất cả những điều này, coi như đã thành tựu, ta là thánh hiền quân tử. Tuy không có địa vị, không có của cải, quý vị xem Nhan Hồi chính là điển hình, ông không có âu lo, từ sáng đến tối luôn an vui. Khổng tử có rất nhiều học trò, ông thường khen ngợi Nhan Hồi, đây là một tấm gương tốt của quân tử, mô phạm tốt, đọc sách hiểu rõ lý lẽ. Chúng ta muốn hỏi, chúng ta lãnh hội và quan sát tường tận, cuộc đời của Nhan Hồi có hạnh phúc chăng? Hạnh phúc, vì sao nói hạnh phúc? Vì ông rất an vui! Cuộc sống an vui chính là cuộc sống hạnh phúc, không có khi nào ông mặt nhăn mày nhó, hay có điều gì oán hận. Không có, xưa nay chưa từng có. Hỏi điều gì ông ta cũng hiểu hết, ông ta có trí tuệ, có đức hạnh.
Giàu nghèo hay phú quý trong Phật pháp nói, đó là mãn nghiệp của con người. Phật pháp nói về nhân quả, trong đời quá khứ không tu tài bố thí, đời này điều kiện vật chất rất thiếu thốn. Nhan Hồi không gặp được Phật pháp, lúc đó Phật pháp chưa truyền đến Trung quốc. Nếu ông có nhân duyên học Phật, Phật dạy ông tu tài bố thí sẽ được giàu có, cuộc sống vật chất không còn là vấn đề, có thể sống thật tốt.
Chúng ta may mắn hơn ông ta, khi tôi còn trẻ, cuộc sống cũng giống như Nhan Hồi vậy, nhưng gặp được Phật pháp, thầy dạy tôi tu tài bố thí. Tôi nói đến việc ăn uống của tôi cũng đã trở thành vấn đề, làm gì có tiền để bố thí? Thầy rất nghiêm túc hỏi tôi, một hào có chăng? Tôi nói có, một hào thì được. Một đồng được chăng? Một đồng có thể miễn cưỡng, vậy con hãy bố thí từ một hào, một đồng đó, tôi thực hành đúng lời thầy dạy. Tôi thực hành được ba năm, quý vị thấy thời gian không dài, mới 1000 ngày hiệu quả đã xuất hiện, thu nhập nhiều hơn. Sau khi hiệu quả xuất hiện, chúng tôi càng bố thí càng nhiều, tuyệt đối không lưu lại cho riêng mình, nhưng càng thí càng nhiều. Tôi đem phương pháp này dạy lại cho rất nhiều người, họ thực hành theo phương pháp này, quả nhiên không tệ, càng thí càng nhiều.





