TĐ: 437- ít vọng niệm, ăn uống cũng sẽ ít
Danh sách phát https://www.youtube.com/playlist?list...
Chủ giảng: Lão Pháp Sư Tịnh Không
Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa
[Tinh Hoa Khai Thị 菁華開示 ] Trích đoạn:TĐĐK ~ tập, 225
Thời gian từ: 01h45:14:15 - 01h54:23:22
OneDrive-Download (Audio) (pháp âm)
Text (văn bản,tài liệu) Video (Phim)
https://sites.google.com/a/tinhdophap...
https://onedrive.live.com/redir?resid...
Nguồn Hoa Ngữ: http://www.amtb.tw
Bên dưới là nguyện thứ 27: “Phạm hạnh”. “Phạm nghĩa là thanh tịnh, phạm hạnh tức là hạnh thanh tịnh vô dục, đoạn chư thiên dâm dục, đều gọi là phạm thiên”. Cõi trời có ba loại, trời dục giới, trời sắc giới, trời vô sắc giới. Trời dục giới có sáu tầng, trời sắc giới có 18 tầng, trời vô sắc giới có bốn tầng, tất cả có 28 tầng trời. Đây là Đức Phật nói cho chúng ta về cõi trời. Trong 28 tầng trời, sáu tầng ở dưới của dục giới có dục, có tham muốn của nam nữ và ẩm thực.
Phạm thiên là sơ thiền trở lên, họ tu thành thiền định. Cảnh giới trong định, có thể hoàn toàn khống chế được dục vọng. Họ chưa đoạn, chỉ chế phục, nó không khởi tác dụng. Ngũ dục là tài sắc danh thực thùy, họ đều không còn. Cho nên chúng ta biết Phạm thiên không có ngủ nghỉ, họ không cần ngủ nghỉ, họ không cần ẩm thực. Vậy dinh dưỡng, dinh dưỡng từ đâu mà có? Từ thiền định, dùng niềm vui của thiền làm thức ăn. Tóm lại mà nói là nhất tâm chuyên chú, cũng là trong Kinh Di Giáo Đức Phật nói: “Chế tâm nhất xứ, vô sự bất biện ”. Có thể không cần ẩm thực, tinh thần luôn sung mãn, họ không cần ngủ nghỉ.
Quý vị nói có đạo dưỡng sinh, đạo dưỡng sinh từ đâu mà có? Thiền định mới thật sự là đạo dưỡng sinh. Thân phải thanh tịnh, tâm phải bình đẳng, trong tâm hoàn toàn không có ý niệm nào cả, nên không cần ẩm thực.
Đạo ẩm thực_Lúc đó tôi còn rất trẻ, theo học kinh điển với thầy Lý. Thầy Lý suốt đời ngày ăn một bữa, thầy cũng không phải trì giới, trì giới là không ăn quá ngọ. Thầy Lý quá ngọ vẫn ăn bình thường, nhưng chỉ ăn một bữa. Một ngày ăn một bữa, đỡ mất thời gian, ăn ngày ba bữa phiền phức biết bao! Tinh thần rất tốt. Quý vị thấy tấm hình sau cùng của thầy, là chụp vào năm thầy 96 tuổi, tướng người thầy lúc đó giống như hơn 60 tuổi vậy. Tự chăm sóc mình, không phiền đến người khác, rửa chén giặt áo quần đều tự làm, ở nhà một mình. Tôi ở Đài Trung học Phật pháp với thầy, cũng học theo phương thức sinh hoạt của thầy, cũng ngày ăn một bữa, học theo thầy. Tôi ăn đến tháng thứ tám mới nói cho thầy biết, tôi nói: thầy ơi con ăn ngày một bữa suốt tám tháng nay. Thầy hỏi, cảm thấy thế nào? Thân thể có gì thay đổi chăng? Tôi nói không có, rất bình thường. Thầy vỗ bàn nói, cứ duy trì mãi như thế, suốt đời không cầu cạnh người! Người đến vô cầu phẩm tự cao, cuộc sống đơn giản. Nhưng bữa cơm của tôi ăn nhiều hơn thầy, bữa cơm của thầy lúc đó chỉ cần hai đồng là giải quyết được, tiền Đài Loan. Lúc đó tiền Đài Loan so với tiền Mỹ, một đồng tiền Mỹ hơn 30 đồng tiền Đài. Hay nói cách khác, phí sinh hoạt trong một tháng của thầy, khoảng một đồng rưỡi tiền Mỹ là đủ. Tôi thì không được, tôi một ngày phải 3 đồng, phí sinh hoạt một tháng của tôi phải 90 đồng, thầy chỉ cần 60 đồng.
Tôi nghĩ ra một nguyên nhân, thân thể con người là một bộ máy, ẩm thực là bổ sung năng lượng, bổ sung năng lượng. Máy móc có máy hao dầu, có máy tiết kiệm dầu. Chúng ta thuộc loại tiết kiệm dầu, thầy Lý còn tiết kiệm hơn tôi, rất cao minh! Thầy một chút ít là đủ, tôi cần phải nhiều hơn thầy, cũng được, không sao, đều thuộc loại tiết kiệm dầu.
Danh sách phát https://www.youtube.com/playlist?list...
Chủ giảng: Lão Pháp Sư Tịnh Không
Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa
[Tinh Hoa Khai Thị 菁華開示 ] Trích đoạn:TĐĐK ~ tập, 225
Thời gian từ: 01h45:14:15 - 01h54:23:22
OneDrive-Download (Audio) (pháp âm)
Text (văn bản,tài liệu) Video (Phim)
https://sites.google.com/a/tinhdophap...
https://onedrive.live.com/redir?resid...
Nguồn Hoa Ngữ: http://www.amtb.tw
Bên dưới là nguyện thứ 27: “Phạm hạnh”. “Phạm nghĩa là thanh tịnh, phạm hạnh tức là hạnh thanh tịnh vô dục, đoạn chư thiên dâm dục, đều gọi là phạm thiên”. Cõi trời có ba loại, trời dục giới, trời sắc giới, trời vô sắc giới. Trời dục giới có sáu tầng, trời sắc giới có 18 tầng, trời vô sắc giới có bốn tầng, tất cả có 28 tầng trời. Đây là Đức Phật nói cho chúng ta về cõi trời. Trong 28 tầng trời, sáu tầng ở dưới của dục giới có dục, có tham muốn của nam nữ và ẩm thực.
Phạm thiên là sơ thiền trở lên, họ tu thành thiền định. Cảnh giới trong định, có thể hoàn toàn khống chế được dục vọng. Họ chưa đoạn, chỉ chế phục, nó không khởi tác dụng. Ngũ dục là tài sắc danh thực thùy, họ đều không còn. Cho nên chúng ta biết Phạm thiên không có ngủ nghỉ, họ không cần ngủ nghỉ, họ không cần ẩm thực. Vậy dinh dưỡng, dinh dưỡng từ đâu mà có? Từ thiền định, dùng niềm vui của thiền làm thức ăn. Tóm lại mà nói là nhất tâm chuyên chú, cũng là trong Kinh Di Giáo Đức Phật nói: “Chế tâm nhất xứ, vô sự bất biện ”. Có thể không cần ẩm thực, tinh thần luôn sung mãn, họ không cần ngủ nghỉ.
Quý vị nói có đạo dưỡng sinh, đạo dưỡng sinh từ đâu mà có? Thiền định mới thật sự là đạo dưỡng sinh. Thân phải thanh tịnh, tâm phải bình đẳng, trong tâm hoàn toàn không có ý niệm nào cả, nên không cần ẩm thực.
Đạo ẩm thực_Lúc đó tôi còn rất trẻ, theo học kinh điển với thầy Lý. Thầy Lý suốt đời ngày ăn một bữa, thầy cũng không phải trì giới, trì giới là không ăn quá ngọ. Thầy Lý quá ngọ vẫn ăn bình thường, nhưng chỉ ăn một bữa. Một ngày ăn một bữa, đỡ mất thời gian, ăn ngày ba bữa phiền phức biết bao! Tinh thần rất tốt. Quý vị thấy tấm hình sau cùng của thầy, là chụp vào năm thầy 96 tuổi, tướng người thầy lúc đó giống như hơn 60 tuổi vậy. Tự chăm sóc mình, không phiền đến người khác, rửa chén giặt áo quần đều tự làm, ở nhà một mình. Tôi ở Đài Trung học Phật pháp với thầy, cũng học theo phương thức sinh hoạt của thầy, cũng ngày ăn một bữa, học theo thầy. Tôi ăn đến tháng thứ tám mới nói cho thầy biết, tôi nói: thầy ơi con ăn ngày một bữa suốt tám tháng nay. Thầy hỏi, cảm thấy thế nào? Thân thể có gì thay đổi chăng? Tôi nói không có, rất bình thường. Thầy vỗ bàn nói, cứ duy trì mãi như thế, suốt đời không cầu cạnh người! Người đến vô cầu phẩm tự cao, cuộc sống đơn giản. Nhưng bữa cơm của tôi ăn nhiều hơn thầy, bữa cơm của thầy lúc đó chỉ cần hai đồng là giải quyết được, tiền Đài Loan. Lúc đó tiền Đài Loan so với tiền Mỹ, một đồng tiền Mỹ hơn 30 đồng tiền Đài. Hay nói cách khác, phí sinh hoạt trong một tháng của thầy, khoảng một đồng rưỡi tiền Mỹ là đủ. Tôi thì không được, tôi một ngày phải 3 đồng, phí sinh hoạt một tháng của tôi phải 90 đồng, thầy chỉ cần 60 đồng.
Tôi nghĩ ra một nguyên nhân, thân thể con người là một bộ máy, ẩm thực là bổ sung năng lượng, bổ sung năng lượng. Máy móc có máy hao dầu, có máy tiết kiệm dầu. Chúng ta thuộc loại tiết kiệm dầu, thầy Lý còn tiết kiệm hơn tôi, rất cao minh! Thầy một chút ít là đủ, tôi cần phải nhiều hơn thầy, cũng được, không sao, đều thuộc loại tiết kiệm dầu.





