TĐ: 415-Tùy Duyên Diệu Dụng

 Âm thanh video
Video phát trực tiếp, không tạo file tạm trên máy chủ.
Nghe audio tiết kiệm dữ liệu
Âm thanh YouTube cho video đang mở, chất lượng Nghe 24kbps. Bấm Tải MP3 để chuyển đổi và lưu file trên máy chủ.
0%
Bấm Nghe 24kbps để nghe trực tiếp. Bấm Tải MP3 khi cần lưu nghe ngoại tuyến.
41 Views
Đại Nguyện Nguyện 18 trong 48 Đại Nguyện của Phật A Di Đà : Nếu con được thành Phật, mà chúng sanh trong mười phương dốc lòng tin tưởng, muốn sanh về cõi nước con chỉ trong mười niệm, nếu không được toại nguyện, thì con chẳng trụ ở Ngôi Chánh Giác, trừ kẻ phạm năm tội nghịch và gièm chê Chánh Pháp. Nam Mô Pháp Giới Tạng Thân A Di Đà Phật Lời Khuyên Tịnh Độ (Ấn Quang Đại Sư) “ Ấn Quang từ Tây qua Ðông, từ Bắc xuống Nam, qua lại hơn vạn dặm, gặp gỡ nhiều người. Trong số đó, lắm kẻ bình nhật tự vỗ ngực là bậc thông Tông, thông Giáo, coi Tịnh Ðộ như uế vật, chỉ sợ nó làm bẩn lây đến mình. Lúc lâm chung, đa số chân loạn tay cuống, kêu cha gào mẹ. Trong số ấy, có những người trì giới niệm Phật già giặn, chắc thật, dù Tín Nguyện chưa đến mức cùng cực, tướng lành chẳng hiện, nhưng đều an nhiên mạng chung. Vì sao như vậy? Là vì tâm thuỷ trong lặng, do phân biệt nên xao động, đục ngầu, sóng thức trào dâng. Do Phật hiệu nên tâm thuỷ ngưng lặng. Bởi thế, kẻ thượng trí chẳng bằng kẻ hạ ngu, biến quá khéo thành vụng về lớn vậy!”
Published
TĐ: 415-Tùy duyên diệu dụng
Danh sách phát https://www.youtube.com/playlist?list=PLtgPvPfGoKfrH7VywuhabTR6EbcPheheD
Chủ giảng: Lão Pháp Sư Tịnh Không
Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa
[Tinh Hoa Khai Thị 菁華開示 ] Trích đoạn:TĐĐK - tập, 219
Thời gian từ: 00h21:44:29 - 00h25:54:00
OneDrive-Download{Audio(pháp âm)
Text (văn bản,tài liệu)Video(Phim)
https://sites.google.com/a/tinhdophapam.org/www-tinhdophapam-org
https://onedrive.live.com/redir?resid=1611C15B57B62EB0!306&authkey=!ACHk9Nt5tgeLY5k&ithint=folder%2c
Nguồn Hoa Ngữ: http://www.amtb.tw

“Bố thí”. Chân đế của bố thí là buông bỏ hết thảy mọi hư huyễn, tất cả pháp thế xuất thế gian là pháp hữu vi. Gọi là pháp hữu vi tức là có sanh có diệt, nó có biến hóa, nó là pháp duyên sanh, gọi là nhân duyên sanh pháp, tất cả những thứ này cần phải buông bỏ hết. Phật pháp cũng là nhân duyên sanh pháp. Chúng sanh có cảm là nhân, Phật Bồ Tát ứng là quả, nhân quả. Phật pháp kiến lập ở thế gian cũng không lìa nhân quả, cho nên nó không phải thật, cũng cần phải buông bỏ.
Buông bỏ bằng cách nào? Đức Phật dạy chúng ta, không phải buông bỏ từ sự, mà buông bỏ từ trong tâm, vì sao vậy? Vì pháp thế xuất thế gian, sự có- lý không, tướng có- tánh không. Nếu tương ứng với điều này, nghĩa là giác ngộ, giác ngộ gọi là Phật pháp. Không tương ưng với điều này tức là mê hoặc, mê gọi là pháp thế gian. Thật ra thế gian và xuất thế gian cũng không có giới hạn, chỉ là giác và mê mà thôi. Giác gọi là xuất thế, mê thì không thể thoát ly luân hồi lục đạo, cho nên gọi là thế gian. Muốn giác, giác là tại tâm, trong tâm đã giác ngộ. Do đó khi công phu chúng ta chưa viên mãn, người niệm Phật khi chưa vãng sanh nghĩa là chưa viên mãn, vãng sanh là viên mãn. Trước khi chưa viên mãn, chúng ta còn có thân này, vẫn ở thế gian này, làm sao buông bỏ?
Sự, hằng thuận chúng sanh. Tâm, không nhiễm chút bụi trần. Đây chính là đức thứ nhất của tứ đức trong Hoàn Nguyên Quán, gọi là tùy duyên diệu dụng. Tùy duyên là hằng thuận chúng sanh, diệu dụng là không nhiễm chút trần, buông bỏ. Đây là bố thí, buông bỏ. Nếu không ta bố thí tài, bố thí pháp, bố thí vô úy, đó là cầu phước báo thế gian.
Category
Trích đoạn Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa