LẤY NIỆM PHẬT LÀM NGUỒN AN LẠC LỚN NHẤT CỦA CHÚNG TA

 Âm thanh video
Video phát trực tiếp, không tạo file tạm trên máy chủ.
Nghe audio tiết kiệm dữ liệu
Âm thanh YouTube cho video đang mở, chất lượng Nghe 24kbps. Bấm Tải MP3 để chuyển đổi và lưu file trên máy chủ.
0%
Bấm Nghe 24kbps để nghe trực tiếp. Bấm Tải MP3 khi cần lưu nghe ngoại tuyến.
15 Views
Đại Nguyện Nguyện 18 trong 48 Đại Nguyện của Phật A Di Đà : Nếu con được thành Phật, mà chúng sanh trong mười phương dốc lòng tin tưởng, muốn sanh về cõi nước con chỉ trong mười niệm, nếu không được toại nguyện, thì con chẳng trụ ở Ngôi Chánh Giác, trừ kẻ phạm năm tội nghịch và gièm chê Chánh Pháp. Nam Mô Pháp Giới Tạng Thân A Di Đà Phật Lời Khuyên Tịnh Độ (Ấn Quang Đại Sư) “ Ấn Quang từ Tây qua Ðông, từ Bắc xuống Nam, qua lại hơn vạn dặm, gặp gỡ nhiều người. Trong số đó, lắm kẻ bình nhật tự vỗ ngực là bậc thông Tông, thông Giáo, coi Tịnh Ðộ như uế vật, chỉ sợ nó làm bẩn lây đến mình. Lúc lâm chung, đa số chân loạn tay cuống, kêu cha gào mẹ. Trong số ấy, có những người trì giới niệm Phật già giặn, chắc thật, dù Tín Nguyện chưa đến mức cùng cực, tướng lành chẳng hiện, nhưng đều an nhiên mạng chung. Vì sao như vậy? Là vì tâm thuỷ trong lặng, do phân biệt nên xao động, đục ngầu, sóng thức trào dâng. Do Phật hiệu nên tâm thuỷ ngưng lặng. Bởi thế, kẻ thượng trí chẳng bằng kẻ hạ ngu, biến quá khéo thành vụng về lớn vậy!”
Published
NGUYÊN TÁC: PHÁP SƯ HUỆ TỊNH
Người Dịch: Thích Phương Giác
Người Đọc: Hoàng An
---------------
Bởi thế, chúng ta cần hiểu sâu sắc câu vạn đức hồng danh này, cần biết được câu Phật hiệu này là rất sinh động, rất linh hoạt, không chỉ là danh tướng, phù hiệu, âm thanh mà thôi. Ngài có mắt tai mũi lưỡi thân ý, chúng ta niệm Ngài, Ngài liền biết được; chúng ta xưng Ngài, Ngài nghe liền; chúng ta lạy Ngài, Ngài thấy liền. Chúng ta chỉ cần khởi tâm động niệm, Ngài liền hiển hiện ánh sáng trên thân chúng ta.
Cho nên, thú tiêu khiển, sở thích, tập quán của chúng ta đều nên hàm dưỡng thành sự hoan hỉ niệm Phật, mỗi niệm mỗi niệm không bỏ. Nói khác đi, chính là “cái thuần thục chuyển thành xa lạ, cái xa lạ chuyển thành thuần thục”.
“Cái thuần thục chuyển thành xa lạ, cái xa lạ chuyển thành thuần thục”: Từ nhiều kiếp đến nay, cái thuần thục nhất của chúng ta chính là tham sân si, ngũ dục trần lao, cái không thuần thục chính là niệm Phật, cũng chính là nói, cái thuần thục nhất của chúng ta là vọng tưởng tạp niệm, cái không thuần thục nhất chính là xưng danh niệm Phật. Nếu chúng ta không niệm Phật thì nhất định niệm nghiệp, cho nên chúng ta chuyển thuần thục thành xa lạ, chuyển xa lạ thành thuần thục, coi việc niệm Phật là sở thích của chúng ta, là tập quán của chúng ta, là sinh mạng của chúng ta, lấy niệm Phật làm nguồn an lạc lớn nhất của chúng ta.
Nam-mô A-di-đà Phật
Category
Dharma