HIỂU SAI NHẤT TÂM BẤT LOẠN
Click Here View Media Share File, Moves, Music, Photo...
Tác giả: Pháp Sư Tịnh Bổn
Người dịch: Thích Nữ Hòa Ý
Người đọc: Diệu Ngọc
------------
Có rất nhiều người lầm nói rằng, niệm Phật phải niệm đến “nhất tâm bất loạn”, là phải chứng được cảnh giới công phu gì đó, thật ra đây là hiểu sai, đây là dùng tiêu chuẩn kinh điển pháp môn khác để đánh giá kinh A-di-đà. Từ trước đến nay Tịnh Độ tam kinh chưa từng đề cập cảnh giới công phu gì. Trong Kinh Vô Lượng Thọ, Đức Phật nói “nhất hướng chuyên niệm”; Bồ-tát Thiên Thân nói “nhất tâm quy mạng”; Đại sư Thiện Đạo giải thích “nhất hướng chuyên xưng không tạp tu”, những điều này đều là “nhất tâm bất loạn”.
Vì thế “nhất tâm bất loạn” chính là “nhất hướng chuyên niệm, tức là “nhất tâm quy mạng”, nghĩa là “chuyên tu không tạp tu”.
Chỉ cần chúng ta chuyên niệm Nam-mô A-di-đà Phật, nương Phật A-di-đà, không còn lai tạp những pháp môn khác, quyết định tin Phật A-di-đà có thể cứu độ người phàm phu niệm Phật chúng ta, không đứng núi này trông núi nọ, đây chính là nhất tâm bất loạn (nhất tâm bất loạn cũng có nghĩa là nhất tâm không tạp loạn). Giống như con nhận cha thì chỉ nhận định một người cha, nhất định bảo đảm được cha con đoàn tụ. Đây chính là pháp môn có thể độ được chúng sanh đời ác năm trược mà kinh A-di-đà đề cập đến.
Nếu muốn phàm phu nhất định chứng được công phu nhất tâm bất loạn, làm sao phàm phu đời ác năm trược có thể làm được chứ? “Sự nhất tâm” của những pháp môn khác là a-la-hán, “lý nhất tâm” chính là pháp thân đại sĩ Bồ-tát , vậy xin hỏi vị nào trong đời ác năm trược thật sự niệm Phật niệm thành a-la-hán, đại Bồ-tát ? Nếu đều đã là a-la-hán, đại Bồ-tát, đều đã giải thoát rồi, vậy vẫn còn cần Phật A-di-đà cứu độ, giải thoát luân hồi, được vãng sanh Cực Lạc sao? (Đương nhiên cũng có thể nói là cần, nhưng không phải rất cần, dù sao đều đã giải thoát rồi, không giống như phàm phu luân hồi cần thiết cấp bách như thế; vốn dĩ mục tiêu Phật A-di-đà chính là cứu độ những chúng sanh trong luân hồi không thể nương vào sự tu hành của bản thân để giải thoát, có câu “vốn là phàm phu, kiêm làm thánh nhân”).
Vì thế Đại sư Ấn Quang từng nói, nếu yêu cầu chúng sanh niệm Phật nhất định phải niệm đến nhất tâm không có vọng tưởng, như thế sẽ đoạn mất thiện căn người trong thiên hạ, bởi vì đây không phải là việc mà phàm phu đời ác năm trược có thể làm được.
Song, trứ tác truyền thừa Tịnh Độ tộng trong lịch sử Trung Quốc từng bị đứt đoạn cả nghìn năm, đến cả hóa thân Di-đà, tông tổ Tịnh Độ tông—Đại sư Thiện Đạo, phần lớn những trứ tác quan trọng trong nghìn năm lịch sử cũng không tìm thấy (đến ngay cả Đại sư Liên Trì, Đại sư Ngẫu Ích đều không thấy trứ tác chủ yếu của Đại sư Thiện Đạo). Vì vậy mới xuất hiện các sự giải thích khác nhau về Tịnh Độ tông; Đại sư Ấn Quang thời cận đại cũng nói, từ xưa đến nay có rất nhiều người đều giảng sai pháp môn Tịnh Độ, bởi vì đều lấy đạo lý nương vào sự tu hành của bản thân của những pháp môn khác để giải thích pháp môn niệm Phật nương vào nguyện lực cứu độ của Phật A-di-đà này. Mãi đến thời cận đại, bởi vì giao thông phát triển thuận lợi, mới tìm thấy các trứ tác truyền thừa của Tịnh Độ tông ở nước ngoài (triều Đường một nghìn năm trước đã có người lưu thông đến nước ngoài), như thế mới không đến nỗi triệt để biến mất những trứ tác này, đến nay chúng ta có thể nhìn thấy diện mạo nguyên bản của Tịnh Độ tông. Chỉ có thể nói rằng, chúng sanh thời đại này như chúng ta thật là vô cùng may mắn. Mong cho người hữu duyên có thể xem qua trang web Tịnh Độ tông, đi sâu thấu hiểu pháp nghĩa.
Nam-mô A-di-đà Phật.
Người dịch: Thích Nữ Hòa Ý
Người đọc: Diệu Ngọc
------------
Có rất nhiều người lầm nói rằng, niệm Phật phải niệm đến “nhất tâm bất loạn”, là phải chứng được cảnh giới công phu gì đó, thật ra đây là hiểu sai, đây là dùng tiêu chuẩn kinh điển pháp môn khác để đánh giá kinh A-di-đà. Từ trước đến nay Tịnh Độ tam kinh chưa từng đề cập cảnh giới công phu gì. Trong Kinh Vô Lượng Thọ, Đức Phật nói “nhất hướng chuyên niệm”; Bồ-tát Thiên Thân nói “nhất tâm quy mạng”; Đại sư Thiện Đạo giải thích “nhất hướng chuyên xưng không tạp tu”, những điều này đều là “nhất tâm bất loạn”.
Vì thế “nhất tâm bất loạn” chính là “nhất hướng chuyên niệm, tức là “nhất tâm quy mạng”, nghĩa là “chuyên tu không tạp tu”.
Chỉ cần chúng ta chuyên niệm Nam-mô A-di-đà Phật, nương Phật A-di-đà, không còn lai tạp những pháp môn khác, quyết định tin Phật A-di-đà có thể cứu độ người phàm phu niệm Phật chúng ta, không đứng núi này trông núi nọ, đây chính là nhất tâm bất loạn (nhất tâm bất loạn cũng có nghĩa là nhất tâm không tạp loạn). Giống như con nhận cha thì chỉ nhận định một người cha, nhất định bảo đảm được cha con đoàn tụ. Đây chính là pháp môn có thể độ được chúng sanh đời ác năm trược mà kinh A-di-đà đề cập đến.
Nếu muốn phàm phu nhất định chứng được công phu nhất tâm bất loạn, làm sao phàm phu đời ác năm trược có thể làm được chứ? “Sự nhất tâm” của những pháp môn khác là a-la-hán, “lý nhất tâm” chính là pháp thân đại sĩ Bồ-tát , vậy xin hỏi vị nào trong đời ác năm trược thật sự niệm Phật niệm thành a-la-hán, đại Bồ-tát ? Nếu đều đã là a-la-hán, đại Bồ-tát, đều đã giải thoát rồi, vậy vẫn còn cần Phật A-di-đà cứu độ, giải thoát luân hồi, được vãng sanh Cực Lạc sao? (Đương nhiên cũng có thể nói là cần, nhưng không phải rất cần, dù sao đều đã giải thoát rồi, không giống như phàm phu luân hồi cần thiết cấp bách như thế; vốn dĩ mục tiêu Phật A-di-đà chính là cứu độ những chúng sanh trong luân hồi không thể nương vào sự tu hành của bản thân để giải thoát, có câu “vốn là phàm phu, kiêm làm thánh nhân”).
Vì thế Đại sư Ấn Quang từng nói, nếu yêu cầu chúng sanh niệm Phật nhất định phải niệm đến nhất tâm không có vọng tưởng, như thế sẽ đoạn mất thiện căn người trong thiên hạ, bởi vì đây không phải là việc mà phàm phu đời ác năm trược có thể làm được.
Song, trứ tác truyền thừa Tịnh Độ tộng trong lịch sử Trung Quốc từng bị đứt đoạn cả nghìn năm, đến cả hóa thân Di-đà, tông tổ Tịnh Độ tông—Đại sư Thiện Đạo, phần lớn những trứ tác quan trọng trong nghìn năm lịch sử cũng không tìm thấy (đến ngay cả Đại sư Liên Trì, Đại sư Ngẫu Ích đều không thấy trứ tác chủ yếu của Đại sư Thiện Đạo). Vì vậy mới xuất hiện các sự giải thích khác nhau về Tịnh Độ tông; Đại sư Ấn Quang thời cận đại cũng nói, từ xưa đến nay có rất nhiều người đều giảng sai pháp môn Tịnh Độ, bởi vì đều lấy đạo lý nương vào sự tu hành của bản thân của những pháp môn khác để giải thích pháp môn niệm Phật nương vào nguyện lực cứu độ của Phật A-di-đà này. Mãi đến thời cận đại, bởi vì giao thông phát triển thuận lợi, mới tìm thấy các trứ tác truyền thừa của Tịnh Độ tông ở nước ngoài (triều Đường một nghìn năm trước đã có người lưu thông đến nước ngoài), như thế mới không đến nỗi triệt để biến mất những trứ tác này, đến nay chúng ta có thể nhìn thấy diện mạo nguyên bản của Tịnh Độ tông. Chỉ có thể nói rằng, chúng sanh thời đại này như chúng ta thật là vô cùng may mắn. Mong cho người hữu duyên có thể xem qua trang web Tịnh Độ tông, đi sâu thấu hiểu pháp nghĩa.
Nam-mô A-di-đà Phật.
- Category
- Dharma





