Người như vậy rộng tu cội lành, lại được oai lực của đức Như Lai gia bị, nên mới có thể hoan hỷ tin tưởng chuyện này). Chúng ta còn chưa nhìn thấy người vui mừng tin tưởng chuyện này, chỉ mới nghe Lão Cư sĩ Hoàng Niệm Tổ nói thầy của Ngài, sau khi xem kinh điển này, đã vui mừng đến ba, bốn ngày. Chúng ta nghe đến những lời này, cảm động sâu sắc, nói cách khác, căn tánh của chúng ta và Lão Cư sĩ Hạ Liên Cư sai khác rất xa. Niềm vui mừng của chúng ta không thể lộ trên nét mặt, không thể múa tay giậm chân, không thể kéo dài đến ba, bốn ngày mới mất đi. Đó là đại hoan hỷ, thật vui mừng, còn hoan hỷ của chúng ta là giả, không phải là thật. Như những nơi đây, phải lắng tâm để suy xét, đem những bất thiện của chúng ta ở nơi đây cải sửa lại, thành thiện tâm, thiện hạnh thì hy vọng có thể tăng trưởng. Ý nghĩ, lời nói, việc làm không thiện thì hy vọng có thể chân thật đoạn trừ.
Có người, thật có người, không phải giả, trong phước mà không biết phước, họ có hoàn cảnh tu hành rất tốt, nhưng tự mình không biết tu pháp nào. Thì pháp môn này là đơn giản nhất, dễ dàng nhất, thứ nhất: tin tưởng, tuyệt không nghi ngờ phương tây thật có Cực Lạc Thế Giới. Thứ hai: Nguyện sanh, tôi thật muốn đi, tôi ở thế gian này chịu khổ chịu nạn thời gian quá dài rồi, không muốn như vậy nữa, không chờ đợi nữa, tôi muốn vãng sanh sớm một chút. Tôi tự mình có tâm như vậy, tôi niệm Phật tất cả không mong cầu thiện quả, tôi không cầu, tôi chỉ cầu vãng sanh Thế Giới Cực Lạc. Thế giới này tất cả đều buông xả rồi, có duyên gặp những việc gì, có chỗ tốt đối với cư dân toàn thế giới, thật là việc tốt, thì tôi nên đi làm, đó là tu phước tu thiện. Nếu như không phải là có phước báo đối với nhiều người, là tiểu thiện tiểu phước, thì tôi buông xả tất cả. Đại phước đại thiện này có cơ duyên hay không? Có, quý vị thật sự phát tâm, thì Phật Bồ-tát giúp quý vị nhìn thấy được. Cảm ứng thật bất khả tư nghì, cuộc đời này của tôi gặp cảm ứng này rất nhiều rồi, tôi tin sâu không nghi. Tuổi tôi đã lớn rồi, công việc thì tâm có thừa mà sức không đủ, nên phải buông xả rồi. Đây là Phật Bồ-tát nói với tôi, đến lúc này tôi nên buông xả, nhất tâm chuyên niệm A Di Đà Phật, cầu sanh Tịnh độ.
Có người, thật có người, không phải giả, trong phước mà không biết phước, họ có hoàn cảnh tu hành rất tốt, nhưng tự mình không biết tu pháp nào. Thì pháp môn này là đơn giản nhất, dễ dàng nhất, thứ nhất: tin tưởng, tuyệt không nghi ngờ phương tây thật có Cực Lạc Thế Giới. Thứ hai: Nguyện sanh, tôi thật muốn đi, tôi ở thế gian này chịu khổ chịu nạn thời gian quá dài rồi, không muốn như vậy nữa, không chờ đợi nữa, tôi muốn vãng sanh sớm một chút. Tôi tự mình có tâm như vậy, tôi niệm Phật tất cả không mong cầu thiện quả, tôi không cầu, tôi chỉ cầu vãng sanh Thế Giới Cực Lạc. Thế giới này tất cả đều buông xả rồi, có duyên gặp những việc gì, có chỗ tốt đối với cư dân toàn thế giới, thật là việc tốt, thì tôi nên đi làm, đó là tu phước tu thiện. Nếu như không phải là có phước báo đối với nhiều người, là tiểu thiện tiểu phước, thì tôi buông xả tất cả. Đại phước đại thiện này có cơ duyên hay không? Có, quý vị thật sự phát tâm, thì Phật Bồ-tát giúp quý vị nhìn thấy được. Cảm ứng thật bất khả tư nghì, cuộc đời này của tôi gặp cảm ứng này rất nhiều rồi, tôi tin sâu không nghi. Tuổi tôi đã lớn rồi, công việc thì tâm có thừa mà sức không đủ, nên phải buông xả rồi. Đây là Phật Bồ-tát nói với tôi, đến lúc này tôi nên buông xả, nhất tâm chuyên niệm A Di Đà Phật, cầu sanh Tịnh độ.
- Category
- Tịnh Độ Đại Kinh Khoa Chú





